Những bài xích thơ phật giáo tốt về cuộc sống luôn luôn là địa điểm để chúng ta tìm về mỗi một khi cảm thấy lòng bộn bề, chênh vênh. Cuộc sống thường ngày đầy rẫy những áp lực lắm lúc khiến cho ta cảm thấy gục xẻ và hy vọng buông xuôi vớ cả. Với ý nghĩa sâu sắc lan tỏa được thông điệp mà lại những bài thơ phật giáo này luôn được các bạn đọc săn đón và chia sẻ. Hãy cùng cửa hàng chúng tôi tham khảo nhé!


*
*
*
*

Hư không Vô Ngã

Quán thân bất tịnh Quán vai trung phong vô thường quán pháp vô bửa Trí tuệ bát nhã Giải thoát chúng sinh cứu khổ vô minh cứu giúp nhân độ vậy Lòng trần bãi bể nương dâu Biển khổ không bờ Trôi nổi mê mờ Chấp dính khổ nhức Đi mãi chỗ đâu? trở lại bến giác. Con phố giải bay Thanh, tĩnh, tịch, không Buông xả trong tim Là bờ hạnh phúc.

Bạn đang xem: Thơ phật giáo 4 câu

Luân Hồi vay Trả

Ai hình thành cũng một lần đề nghị chết, chết đi rồi tất cả hết được đâu Sự sống bắt đầu rồi vẫn lại bắt đầu, hành tinh xanh mãi nuôi màu sắc hi vọng.

Đi vào đời với nhì bàn tay trắng thời gian lìa đời lại trắng cả bàn tay. Khi sống tham nhặt mang đến đầy, buộc phải mang lấy nghiệp trả vay mượn nợ đời.

Kiếp luân hồi có sinh có diệt Đời vô thường đưa tạm hỏng không Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không” An nhiên trường đoản cú tại mang đến lòng thảnh thơi.

Sống kiếp đời không nên gây nghiệp Để tát sinh chế tác kiếp luân hồi, Bà Ta là cõi trợ thời thôi Phước tu rất lạc, cõi trời Tây Thiên.

Phước Thiện

Đời bạn ngắn ngũi không nhiều năm Sống sao gồm ích, đêm ngày không lo. Áo cơm trắng vật chất dày vò Một vòng lẩn quẫn, khổ mang đến kiếp người.

Tham lam keo kiệt sinh thời làm sao đến được, cõi trời mai sau. Đam mê danh lợi sang giàu chế tạo ra thêm duyên nghiệp, dấy vào tấm thân.

Mai này nhắm đôi mắt lìa trằn Hồn mang đến địa ngục, mắt dần sáng ra. Thấy rồi lòng bắt đầu xót xa nhận ra đã muộn, án tra lao tù hình.

Làm thiện được phước theo bản thân Kiếp sau đang được, tái sinh lịch sự giàu. Hồng Ân Tam Bảo mênh mông Pháp quang soi chiếu, thân ta an lành.

Nhân lành trái ngọt đầu cành làm cho thiện được phước, trời xanh yêu mến tình. Lời dạy dỗ của ông bà, bố mẹ qua những bài thơ


An Lạc

Yêu thương hỗ trợ mọi tín đồ Lương trung ương thánh thiện, miệng mỉm cười dễ thương. Hoạn tai hoán vị kiếp tránh con đường Tự thân an lạc, tai ương xa rời.

Sinh thời làm thiện hết đời Tạo những công đức, phật trời thương cho. Mai này thể xác thành tro Hồn về cực lạc, chẳng lo muộn phiền.

Thả hồn dạo bước cõi tiên Đâu còn bỏ ra nữa, ưu phiền thế gian.

Bài thơ Phật giáo số 3

Người tu yêu cầu tin lý công nhân quả Nợ bản thân gieo đã những kiếp làm sao rồi Nay mình tu thì nghiệp quả cùng nhồi Hãy ưng chịu, để trả thường nghiệp báo.

Nợ oan nghiệt sớm đề nghị nên cởi tháo Kiếp tiền nhân ni trả nên cho dứt Bậc chân tu buộc phải chí quyết một lòng mặc dù trăm đắng, nghìn cay ko thối chuyển.

Bài thơ Phật giáo số 5

Chư ác mạc tác bọn chúng thiện phụng hành trường đoản cú tịnh kỳ ý Thị chư Phật giáo.

Chớ làm những điều ác Siêng làm những việc lành Giữ trung tâm ý trong sạch Đó là lời Phật dạy.

Xem thêm: Chết Cười Với Loạt Ảnh Vui Thất Nghiệp Cười Ra Nước Mắt, Ảnh Chế Cử Nhân Thất Nghiệp Cười Ra Nước Mắt


Bài thơ Phật giáo số 6

Mẹ cho bé tất cảHết quãng đời tuổi xanhCả yêu thương nhẹ ngọtRộng hơn biển cả trời thanh.

Mẹ là gió đuối tinh anhLà cây tiên dịu, là cành Thuỳ DươngMẹ là hoa, bà bầu là hươngMẹ là mối cung cấp cội, tình yêu nhiệm mầ

III. TẬP thơ Phật giáo về vô thường được hâm mộ nhất

Những bài bác thơ chữ duyên trong phật giáo rực rỡ luôn say mê sự vồ cập của hồ hết người. Duyên phận vào phật giáo đến ta những bài học và đôi khi cho ta nghĩ tiếp nối trong chuyện yêu đương đôi lứa. Hãy với mọi người trong nhà theo dõi nhé!

HÀNH TRANG VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đờicứ ngỡ giấc mơĐến khi chú ý lại, một đời phù vânTrần gian nơi chốn nợ nầnNợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vaySanh ra tay trắng bàn tayĐến khi mệnh chung bóng, chẳng chuyển đổi dờiNgỡ rằng đời như là trò chơiThắng thua thành bại, một thời đã quaBỗng nhiên ta gặp mặt lại taChỉ là chiếc bóng, chiều tà cụ gianĐời người hết hòa hợp lại tanLợi danh quyền tước, hành trangvô thườngCuộc đời đừng mãi vấn vươngTrả về mang lại đất, đoạn trường bi ai.

Nếu đang là quá khứHãy tha thứ đến nhauTất cả hầu như niềm đauHãy cho vào quên lãng

Niềm nhức thời dĩ vãngLà vật dụng cản đường đờiCuộc đời mong thảnh thơiHãy xa vắng quá khứ

Cuộc đời là phép thửTa đề xuất tự đi quaKhông ai cầm ta cảThành bại ở nơi ta

Hãy học phương pháp vị thaĐau khổ vẫn rời xaYêu thương mang tất cảHạnh phúc đang nở hoa.

THẾ GIAN VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đờinhư áng mây trôiNgàn năm nhân vậy đắng môi lệ sầuĐời tín đồ sống được bao lâuTrăm năm rũ láng huyệt sâu hóng chờ

Đời fan như giấc mộng mơBiệt ly không hứa hẹn không chờ đợi aiSắc cơ thắm đẹp nhất cũng phaiCó ai giữ mãi tiền tài bền lâu

Đời tín đồ đi mãi về đâuVô thườngchi phối khổ sở thế gianCuộc đời bao gồm hợp gồm tanHỏi đâu lâu dài mộng đá quý trăm năm

Quay về sinh sống với chân tâmHãy như sen trắng giữa váy đầm ngát hươngCon người sống nhằm yêu thươngMĩm cười niềm hạnh phúc đoạn trường bi ai.


VÔ THƯỜNG

Thơ: Bách Tùng Vũ

Cõi hồng è ngàn lần rơi lệKiếp luân hồi mặc xác chúng sinhBao mùi hương linh thác khóc đòi vềHồn não vật nài nhớ nhà domain authority diết.

Dẫu đang biết Vô thường là thếChẳng tất cả ai chẳng thể ra điVẫn sầu bi trăm nghìn ai oánTiếc trần gian một thuở đam mê.

Ai rồi cũng biến thành về thiên cổDù phú quý hay khổ một đờiNước mắt rơi khi hồn lìa xácChỉ còn là một cát lớp bụi hư vô.

Dù chết oan hay mồ vô chủSẽ luân hồi khi nằm ngủ đã saySông Vong Xuyên đợi ngày bên trên bếnCầu nằn nì Hà dẫn đến đầu thai.

Hỏi trần gian có ai sống mãiAi cứng cáp mình không trải tử sinhBao vong linh xa lìa cõi thếCó trở về thể xác nguyên trinh ?

Ai rồi cũng tử, sinh bắt buộc nhậnDẫu phong phú hay phận vất vơTrăm mặt đường tơ về bên một cõiVô thường rồi…thoát khỏi… Sầu bi.

ĐỜI VỐN VÔ THƯỜNG

Thơ: Tùng Trần

Muốn hay là không thì cuộc sống vẫn vậyCứ xuôi dần theo dòng chảy thời gianNgười cơ hàn hay là người giàu sangKhi chết đi vẫn nhì bàn tay trắng

Được ấm yên đã là vấn đề may mắnHãy giữ lại gìn đời bằng lặng sóng yênCó đều điều để tạo hoá tự nhiênĐừng gượng ép kẻo lỡ phiền vây lấy

Đáng hay là không vì sang chảnh bóng bẩyRồi tự mình xô đẩy bên dưới vực sâuNếu như trọng điểm chẳng mong mỏi vướng ưu sầuThì chớ nên cưỡng cầu trong mê muội

Biết ăn năn và nhận ra lầm lỗiNhớ dặn lòng cần sửa đổi bạn dạng thânDẫu vật hóa học thì ai sinh sống cũng cầnNhưng đừng để chữ tình thân rạn nức

Chuyện tử sinh mãi luôn luôn là định luậtĐời vô thường sự thật chẳng thể thayLà con bạn thì người nào cũng như aiĐến sau cuối cũng đề xuất về cát bụi.


HẠT BỤI VÔ THƯỜNG

Thơ: Toàn trung tâm Hòa

Ngồi nghe phân tử bụi vô thườngchạm nhau trên mọi nẻo đường… lao xaohạt như thế nào lỡ vướng ta đauhạt nào lấp lánh sắc màu sắc phù hư!

Lẽ làm sao ta ngộ nhận ư!?mà sao ngồi kia trầm tư một mìnhvui bi thiết giữa cuộc nhân sinhcố an nhiên cách giữa nghìn chông chênh

Ngồi nhìn cố gắng cuộc mông mênhthời gian bao cuộc nhớ quên, khóc cườita như đứa trẻ em biếng lườiđang hồi mơ lại một thời đã xa!

giữ ta… mãi mãi là tabước đi bên trên cuộc trầm kha chân tìnhtrần gian hữu sắc, hữu hìnhchỉ mong hạnh phúc, an yên là vui!

VÔ THƯỜNG

Thơ: Nguyễn Hưng

Chiếc lá rubi rồi cất cánh về viễn xứCõi nhân gian vốn dĩ rấtvô thườngThì thân này đã có phận lữ thứCó sá gì dấn cách chốn phong sương.

Bởi toàn bộ cũng chỉ là cát bụiSướng tốt khổ cũng có thể có khác gì đâuDẫu phong lưu bạc tiến thưởng như đỉnh núiThì mai phía trên vẫn một nấm khu đất bầu

Cứ an nhiên vày đời là cõi tạmThác là về khu vực cội kiếp lai sinhHãy vui lên cho từng ngày rạng rỡCớ làm thế nào phải tự khổ bao gồm mình.

Rồi nhẹ cách như không tính kia mây gióSắc là ko ta ngạo với khu đất trờiBao sân mê mẩn một thoáng giây quăng quật bỏDù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.

Thêm hằng ngày ta cám ơn thượng đếSẽ trọn vui bởi vì thấu lẽ vô thườngĐêmvừa tàn phố trở bản thân thức giấcBình minh về nắng toả giữa ngàn hương.

VÔ THƯỜNG

Thơ: Phú Sĩ

Vô thườngmột cõi hư khôngTrầm luân một thuở bụi trần nhân gianNguyện lòng trong mát mây ngànThảnh thơi trải rộng lớn thênh thang ân tình

Dãi dầu một kiếp bố sinhNẻo đường lạc bước linh đinh nỗi sầuTình đời nợ trả mang đến nhauĐời vui ngắn ngủi cùng với bao muộn phiền

Bốn mùa trời đất luân phiênChòng chành sóng nước lạc miền yêu thươngNhân sinh lắm nỗi đoạn trườngĐìu hiu gió rét nghiệp đường còn đây

Trời chiều láng ngả về tâyTim côi gồng gánh đắng cay trăm bềLợi danh một thuở đê mêNghĩa tình một thuở óc nề bạn ơi

Vô thường một cõi nghịch vơiKẻ mong thoát ra khỏi người chơi cách vàoCuộc đờicòn lắm lao đaoHãy dành giỏi đẹp và ngọt ngào mà thôi.

Trên đây shop chúng tôi đã chia sẻ đến chúng ta những bài thơ về phật giáo giỏi và chân thành và ý nghĩa nhất. Những bài xích thơ này đựng được nhiều bài học quý hiếm trong cuộc sống. Những bài thơ này giúp trọng điểm hồn bọn họ nhẹ nhàng hơn, quan sát thấu được không ít vấn đề vào cuộc sống. Cảm ơn vẫn theo dõi abif viết này của chúng tôi nhé!