Những bài xích thơ Tố Hữu xuất xắc và sâu sắc nhất về tình yêu và cuộc sống đời thường nhận được sự quan tâm khá bự của độc giả. Đặc biệt là những người hâm mộ trẻ, học viên cấp hai, cấp ba không thể quên được phần đa vần thơ vô cùng ấn tượng của bên thơ Tố Hữu. Nội dung bài viết sau đấy là tuyển tập những bài xích thơ hay của Tố Hữu, đừng vứt qua chúng ta nhé

Dưới đấy là những câu thơ Tố Hữu hay và ý nghĩa sâu sắc được chúng tôi tổng đúng theo và chọn lọc gửi mang đến độc giả. Hồ hết lời thơ của ông luôn và ngọt ngào khiến chúng ta cảm thấy xao xuyến, bồi hồi mỗi một khi đọc đến các lời thơ khôn cùng đỗi chân thực

Ngâm Thơ Tố Hữu

Nhắc mang lại thơ chẳng thể không nói đến Thơ Tố Hữu. Có lẽ rằng những cậu học sinh, sinh viên bắt buộc nào quên được rất nhiều vần thơ đi theo năm tháng của ông. Chắc hẳn rằng thơ của Tố Hữu cùng là một trong những phần thanh xuân học tập đườg của chúng ta. CÙng coi lại phần lớn vần thơ của ông chúng ta nhé

*

Bài thơ: từ bỏ ấy

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạMặt trời đạo lý chói qua timHồn tôi là 1 vườn hoa láRất đậm hương và rộn giờ đồng hồ chim…

Tôi buộc lòng tôi với mọi ngườiĐể tình trang trải cùng với trăm nơiĐể hồn tôi với bao hồn khổGần gũi nhau thêm bạo gan khối đời

Tôi sẽ là con của vạn nhàLà em của vạn kiếp phôi phaLà anh của vạn đầu em nhỏKhông áo cơm, tảo bất tảo bơ…

Tháng 7-1938

Bài thơ: bác ơi

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưaĐời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…Chiều nay nhỏ chạy trở lại viếng thăm BácƯớt rét vườn cau, mấy nơi bắt đầu dừa!

Con lại lần theo lối sỏi quenĐến bên thang gác, đứng quan sát lênChuông ôi chuông bé dại còn reo nữa?Phòng lặng, mành buông, tắt ánh đèn!

Bác đã đi rồi sao, bác ơi!Mùa thu đã đẹp, nắng xanh trờiMiền Nam vẫn thắng, mơ ngày hộiRước bác vào thăm, thấy bác cười!

Trái bưởi kia kim cương ngọt với aiThơm mang đến ai nữa, hỡi hoa nhài!Còn đâu bóng bác bỏ đi hôm sớmQuanh mặt hồ nước in mây white bay…

Ôi, nên chi lòng được thảnh thơiNăm canh bớt nặng nỗi yêu thương đờiBác ơi, tim chưng mênh mông thếÔm cả non sông, rất nhiều kiếp người.

Bạn đang xem: Tuyển tập những bài thơ tố hữu hay nhất mọi thời đại

Bác chẳng bi thiết đâu, chưng chỉ đauNỗi đau dân nước, nỗi năm châuChỉ lo muôn côn trùng như lòng mẹCho hôm nay và đến mai sau…

Bác sống như trời đất của taYêu từng ngọn lúa, từng cành hoaTự do cho từng đời nô lệSữa nhằm em thơ, lụa tặng ngay già

Bác ghi nhớ miền Nam, nỗi ghi nhớ nhàMiền Nam muốn Bác, nỗi mong chaBác nghe từng bước một trên tiền tuyếnLắng từng tin mừng giờ đồng hồ súng xa.

Bác vui như ánh buổi bình minhVui từng mầm non, trái chín cànhVui giờ ca tầm thường hoà tứ biểnNâng niu tất cả chỉ quên mình.

Bác nhằm tình thương cho chúng conMột đời thanh bạch, chẳng quà sonMong manh áo vải vóc hồn muôn trượngHơn tượng đồng phơi phần nhiều lối mòn.

Ôi bác bỏ Hồ ơi, phần nhiều xế chiềuNghìn thu nhớ chưng biết bao nhiêu?Ra đi, chưng dặn: “Còn non nước…”Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

Bác đã xuất xứ theo tổ tiênMác – Lênin, nhân loại Người hiềnÁnh hào quang quẻ đỏ thêm sông núiDắt chúng nhỏ cùng nhau tiến lên!

Nhớ đôi dép cũ nặng trĩu công ơnYêu Bác, lòng ta trong sáng hơnXin nguyện cùng người vươn cho tới mãiVững như muôn ngọn dải trường Sơn.

Bài thơ: Lượm

Ngày Huế đổ máu,Chú hà thành về,Tình cờ chú cháu,Gặp nhau mặt hàng Bè.

Chú bé nhỏ loắt choắt,Cái xắc xinh xinh,Cái chân thoăn thoắt,Cái đầu nghênh nghênh,

Ca-lô team lệch,Mồm huýt sáo vang,Như bé chim chích,Nhảy trên tuyến đường vàng…

– “Cháu đi liên lạc,Vui lắm chú à.Ở đồn với Cá,Thích hơn ở nhà!”

Cháu cười híp mí,Má đỏ tình nhân quân:– “Thôi, kính chào đồng chí!”Cháu đi xa dần…

Cháu đi con đường cháu,Chú khởi hành ra,Ðến ni tháng sáu,Chợt nghe tin nhà.

Ra thế,Lượm ơi!

Một hôm nào đó,Như bao hôm nào,Chú bè bạn nhỏ,Bỏ thư vào bao,

Vụt qua phương diện trận,Ðạn cất cánh vèo vèo,Thư đề “Thượng khẩn”,Sợ chi hiểm nghèo!

Ðường quê vắng ngắt vẻ,Lúa trổ đòng đòng,Ca-lô chú bé,Nhấp nhô trên đồng…

Bỗng loè chớp đỏ,Thôi rồi, lượm ơi!Chú bạn hữu nhỏ,Một cái máu tươi!

Cháu nằm trong lúa,Tay nỗ lực chặt bông,Lúa thơm hương thơm sữa,Hồn cất cánh giữa đồng.

Lượm ơi, còn không?

Chú bé xíu loắt choắt,Cái xắc xinh xinh,Cái chân thoăn thoắt,Cái đầu nghênh nghênh.

Ca-lô team lệch,Mồm huýt sáo vang,Như bé chim chích,Nhảy trên đường vàng…

Người phụ nữ Việt nam

Thơ Tố Hữu

(Tặng chị nai lưng Thị Lý anh dũng)

Em là ai? cô bé hay cô bé tiênEm có tuổi hay là không có tuổiMái tóc em đây, giỏi là mây là suốiĐôi đôi mắt em chú ý hay chớp lửa đêm giôngThịt da em tốt là sắt là đồng?

Cho tôi hôn cẳng bàn chân em giá buốt ngắtCho tôi nâng bàn tay em cầm cố chặtÔi bàn tay như đôi lá còn xanhTrên bản thân em khổ cực cả thân cành

Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộngEm đã sống lại rồi, em vẫn sống!Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nungKhông giết được em, cô gái anh hùng!

Ôi trái tim em trái tim vĩ đạiCòn một giọt tiết tươi còn đập mãiKhông phải cho em. Mang lại lẽ buộc phải trên đờiCho quê nhà em. Cho Tổ quốc, chủng loại người!

Từ cõi chết, em trở về, chói lọiNhư buổi em đi, ngọn cờ đỏ gọiEm trở về, người con gái quang vinhCả nước ôm em, khúc ruột của mình.

Em đang sống, chính vì em vẫn thắngCả Nước mặt em, quanh chóng nệm trắngHát cho em nghe như tiếng chị em ngày xưaSông Thu bồn giọng hát đò đưa…

Cả nước mang đến em, mang lại em tất cảMáu tiếp máu, đến lại hồng đôi máCho mái đầu em xanh lại ngày xuânCho thịt da em lại nở trắng ngần

Em đang đứng trên đôi chân tuổi trẻĐôi gót đỏ lại quay trở lại quê mẹEm đã đi, trên phố ấy thênh thangNhư phần lớn ngày xưa, tỏa nắng rực rỡ sao vàng!

Ôi hai con mắt của em nhìn, vô cùng đẹpHãy sáng sủa mãi lòng tin tươi ánh thépNhư quê em đống Nổi, Kỳ LamHỡi em, người con gái Việt Nam!

Bài thơ: Việt BắcViệt Bắc

Thơ Tố Hữu

– Mình về mình có ghi nhớ ta?Mười lăm năm ấy khẩn thiết mặn nồng.Mình về phần mình có lưu giữ không?Nhìn cây lưu giữ núi, chú ý sông nhớ nguồn.

– giờ đồng hồ ai tha thiết bên cồnBâng khuâng vào dạ, bối rối bước điÁo chàm gửi buổi phân lyCầm tay nhau biết nói gì hôm nay…

– bản thân đi, có nhớ gần như ngàyMưa mối cung cấp suối lũ, hồ hết mây cùng mù?Mình về, tất cả nhớ chiến khuMiếng cơm trắng chấm muối, mối thù nặng vai?Mình về, rừng núi ghi nhớ aiTrám bùi để rụng, măng mai để giàMình đi, tất cả nhớ các nhàHắt hiu vệ sinh xám, đậm chất lòng sonMình về, còn nhớ núi nonNhớ khi phòng Nhật, thuở còn Việt MinhMình đi, mình bao gồm nhớ mìnhTân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?

– Ta với mình, bản thân với taLòng ta sau trước mặn mà đinh ninhMình đi, mình lại nhớ mìnhNguồn từng nào nước nghĩa tình bấy nhiêu…Nhớ gì như nhớ fan yêuTrăng lên đầu núi, nắng nóng chiều lưng nươngNhớ từng phiên bản khói cùng sươngSớm khuya phòng bếp lửa fan thương đi về.Nhớ từng rừng nứa bờ treNgòi Thia sông Ðáy, suối Lê vơi đầyTa đi, ta nhớ phần nhiều ngàyMình phía trên ta đó, đắng cay ngọt bùi…

Thương nhau, phân chia củ sắn lùiBát cơm trắng sẻ nửa, chăn sui đắp cùngNhớ bạn mẹ nắng nóng lưngÐịu con lên rẫy bẻ từng bắp ngôNhớ sao lớp học i tờÐồng khuya đuốc sáng số đông giờ liên hoanNhớ sao ngày tháng cơ quanGian nan đời vẫn ca vang núi đèo.Nhớ sao tiếng mõ rừng chiềuChày đêm nện cối đều đều suối xa…

Ta về, mình bao gồm nhớ taTa về ta nhớ gần như hoa thuộc ngườiRừng xanh hoa chuối đỏ tươiÐèo cao nắng nóng ánh dao gài thắt lưng.Ngày xuân mơ nở white rừngNhớ tín đồ đan nón chuốt từng gai giangVe kêu rừng phách đổ vàngNhớ cô em gái hái măng một mìnhRừng thu trăng rọi hoà bìnhNhớ ai giờ hát ơn huệ thuỷ chung.

Xem thêm: Tổng Hợp Những Hình Ảnh Xin Lỗi Người Yêu Đẹp, Dễ Thương, Ngộ Nghĩnh

Nhớ khi giặc cho giặc lùngRừng cây núi đá ta cùng đánh TâyNúi giăng thành luỹ sắt dàyRừng bịt bộ đội rừng vây quân thùMênh mông tứ mặt sương mùÐất trời ta cả chiến khu một lòng.

Ai về ai gồm nhớ không?Ta về ta nhớ tủ Thông, đèo GiàngNhớ sông Lô, ghi nhớ phố RàngNhớ tự Cao-Lạng nhớ sang Nhị Hà…Những đường Việt Bắc của taÐêm tối rầm rập như thể đất rungQuân đi điệp trập trùng trùngÁnh sao đầu súng bạn cùng mũ nanDân công đỏ đuốc từng đoànBước chân nát đá, muôn tàn lửa bay.Nghìn đêm thăm thẳm sương dàyÐèn pha chiếu sáng như ngày mai lên.Tin vui chiến thắng trăm miềmHoà Bình, Tây Bắc, Ðiện Biên vui vềVui tự Ðồng Tháp, An KhêVui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng.

Ai về ai tất cả nhớ không?Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa ngõ hang.Nắng trưa bùng cháy rực rỡ sao vàngTrung ương, thiết yếu phủ bàn bạc việc côngÐiều quân chiến dịch thu đôngNông buôn bản phát động, giao thông vận tải mở đườngGiữ đê, phòng hạn, thu lươngGửi dao miền ngược, thêm trường những khu…

Ở đâu sầm uất quân thùNhìn lên Việt Bắc: cầm Hồ sáng sủa soiỞ đâu đau buồn giống nòiTrông về Việt Bắc nhưng mà nuôi chí bền.Mười lăm năm ấy ai quênQuê hương phương pháp mạng dựng nên Cộng hoàMình về phần mình lại ghi nhớ taMái đình Hồng Thái cây nhiều Tân Trào.

– Nước trôi nước bao gồm về nguồnMây đi mây tất cả cùng non trở về?Mình về, ta giữ hộ về quêThuyền nâu trâu mộng với bè nứa maiNâu này nhuộm áo không phaiCho lòng thêm đậm mang lại ai nhớ mìnhTrâu về, xanh lại Thái BìnhNứa mai gài chặt tình yêu ngược xuôi.

– Nước trôi, lòng suối chẳng trôiMây đi mây vẫn lưu giữ hồi về nonÐá mòn tuy thế dạ chẳng mònChàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhoà.Nứa mai mình giữ hộ quê nhàNước non đâu cũng là ta cùng với mìnhThái Bình đồng lại tươi xanhPhên công ty lại ấm, mái đình lại vui…

– bản thân về đô thị xa xôiNhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng?Phố đông, còn nhớ phiên bản làngSáng đèn, còn nhớ mảnh trăng thân rừng?Mình đi, ta hỏi thăm chừngBao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui?

– Ðường về, trên đây đó gần thôi!Hôm nay rời bản về chỗ thị thànhNhà cao chẳng mệnh chung non xanhPhố đông, càng giục chân nhanh bước đường.Ngày mai về lại buôn bản hươngRừng xưa núi cũ yêu thương lại vềNgày mai rộn ràng tấp nập sơn khêNgược xuôi tàu chạy, tư bề lưới giăng.Than Phấn Mễ, thiếc Cao BằngPhố phường như nấm mèo như măng thân trờiMái trường ngói bắt đầu đỏ tươi.Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàngMuối thái bình ngược Hà GiangCày bừa Ðông Xuất, mía con đường tỉnh ThanhAi về cài vại hương thơm CanhAi lên bản thân gửi mang đến anh cùng với nàngChiếu Nga Sơn, gạch bát TràngVải tơ nam giới Ðịnh, lụa sản phẩm Hà ÐôngÁo em vá chỉ biếc hồngMùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươiCòn non, còn nước, còn trờiBác hồ nước thêm khoẻ, cuộc sống càng vui!

– mình về với chưng đường xuôiThưa giùm Việt Bắc ko nguôi nhớ NgườiNhớ ông cụ mắt sáng ngờiÁo nâu túi vải xinh tươi lạ thường!Nhớ người những sáng sủa tinh sươngUng dung lặng ngựa trên tuyến đường suối reoNhớ chân bạn bước lên đèoNgười đi rừng núi trông theo bóng Người…

– Lòng ta ơn Ðảng đời đờiNgược xuôi đôi mặt một lời song song.Ngàn năm xưa nước non HồngCòn phía trên ơn Ðảng nối cái dài lâuNgàn năm nước nhà mai sauÐời đời ơn Ðảng càng sâu càng nồng.

Cầm tay nhau hát vui chungHôm sau bản thân nhé, hát thuộc Thủ đô.

Ngâm thơ Tố Hữu Việt Bắc

Bài thơ Việt Bắc là bài bác thơ Tố Hữu viết vào trong thời hạn kháng chiến. Hãy cùng dành không nhiều phút thời gian quý báu của chính mình để quay trở lại với đa số vần thơ Việt Bắc chúng ta từng được học, từng ở trong lòng từng câu từng chữ tiếp sau đây nhé

*

 Mình về phần mình có nhớ ta?Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.Mình về tay có ghi nhớ không?Nhìn cây nhớ núi, chú ý sông nhớ nguồn.

– tiếng ai tha thiết bên cồnBâng khuâng trong dạ, hoảng sợ bước điÁo chàm đưa buổi phân lyCầm tay nhau biết nói gì hôm nay…

– bản thân đi, gồm nhớ hầu hết ngàyMưa nguồn suối lũ, phần đa mây cùng mù?Mình về, tất cả nhớ chiến khuMiếng cơm chấm muối, mối thù nặng trĩu vai?Mình về, rừng núi ghi nhớ aiTrám bùi nhằm rụng, măng mai nhằm giàMình đi, có nhớ phần lớn nhàHắt hiu vệ sinh xám, mặn mà lòng sonMình về, còn nhớ núi nonNhớ khi phòng Nhật, thuở còn Việt MinhMình đi, mình bao gồm nhớ mìnhTân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?

– Ta cùng với mình, bản thân với taLòng ta sớm muộn mặn nhưng mà đinh ninhMình đi, bản thân lại nhớ mìnhNguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu…Nhớ gì như nhớ tín đồ yêuTrăng lên đầu núi, nắng và nóng chiều lưng nươngNhớ từng phiên bản khói cùng sươngSớm khuya nhà bếp lửa tín đồ thương đi về.Nhớ từng rừng nứa bờ treNgòi Thia sông Ðáy, suối Lê vơi đầyTa đi, ta nhớ đều ngàyMình trên đây ta đó, đắng cay ngọt bùi…

Thương nhau, phân chia củ sắn lùiBát cơm trắng sẻ nửa, chăn sui đắp cùngNhớ fan mẹ nắng cháy lưngÐịu con lên rẫy bẻ từng bắp ngôNhớ sao lớp học i tờĐồng khuya đuốc sáng phần nhiều giờ liên hoanNhớ sao tháng ngày cơ quanGian nan đời vẫn ca vang núi đèo.Nhớ sao giờ đồng hồ mõ rừng chiềuChày tối nện cối túc tắc suối xa…

Ta về, mình bao gồm nhớ taTa về ta nhớ đầy đủ hoa thuộc ngườiRừng xanh hoa chuối đỏ tươiĐèo cao nắng và nóng ánh dao gài thắt lưng.Ngày xuân mơ nở white rừngNhớ tín đồ đan nón chuốt từng sợi giangVe kêu rừng phách đổ vàngNhớ cô em gái hái măng một mìnhRừng thu trăng rọi hòa bìnhNhớ ai giờ hát ơn tình thuỷ chung.

Nhớ khi giặc mang đến giặc lùngRừng cây núi đá ta cùng đánh TâyNúi giăng thành luỹ sắt dàyRừng đậy bộ team rừng vây quân thùMênh mông tứ mặt sương mùĐất trời ta cả chiến quần thể một lòng.

Ai về ai bao gồm nhớ không?Ta về ta nhớ bao phủ Thông, đèo GiàngNhớ sông Lô, lưu giữ phố RàngNhớ tự Cao-Lạng lưu giữ sang Nhị Hà…Những con đường Việt Bắc của taĐêm đêm rầm rập như thể đất rungQuân đi điệp trùng điệp trùngÁnh sao đầu súng các bạn cùng mũ nanDân công đỏ đuốc từng đoànBước chân nát đá, muôn tàn lửa bay.Nghìn đêm thăm thẳm sương dàyĐèn pha bật ánh sáng như tương lai lên.Tin vui thắng lợi trăm miềnHòa Bình, Tây Bắc, Điện Biên vui vềVui từ Đồng Tháp, An KhêVui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng.

Ai về ai tất cả nhớ không?Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa hang.Nắng trưa rực rỡ tỏa nắng sao vàngTrung ương, chính phủ đàm luận việc côngĐiều quân chiến dịch thu đôngNông làng phát động, giao thông vận tải mở đườngGiữ đê, chống hạn, thu lươngGửi dao miền ngược, thêm trường những khu…

Ở đâu u ám và mờ mịt quân thùNhìn lên Việt Bắc: vắt Hồ sáng soiỞ đâu khổ cực giống nòiTrông về Việt Bắc cơ mà nuôi chí bền.Mười lăm năm ấy ai quênQuê hương giải pháp mạng hình thành Cộng hòaMình về phần mình lại nhớ taMái đình Hồng Thái cây nhiều Tân Trào.

Trên đấy là những bài xích thơ Tố Hữu vô cùng đặc sắc và tuyệt vời được cửa hàng chúng tôi tổng vừa lòng và chọn lọc gửi đến độc giả, hi vọng bạn đã có những khoảng thời gian rất ngắn thư giã và dễ chịu quên đi phần lớn áp lực, khó khăn của cuộc sống. Chúc bạn luôn vui vẻ cùng yêu đời.