Lời tựa: "Em ước ao gửi một chút cảm giác của bản thân tới chương trình! hy vọng rằng qua bài viết này, những em đã nhận được không ít hơn nữa những tấm lòng hảo tâm, phần đông vòng tay nhân ái!"

Bạn đang xem: Blog cuộc sống tươi đẹp

Bình chọn bài viết bằng cách nhấp vào nút chia sẻ (share) lại nội dung tin tức dẫn lại bài viết này tại fanpage của Blog Việt
Bài dự thi cuộc sống vẫn tươi vui - Tôi quay trở lại trong mẫu chộn rộn, vội vã của ngày cuối năm, bên trên chuyến xe cộ đò bắt khách dọc con đường để kịp phổ biến tay hỗ trợ các em học sinh trong buổi tình nguyện dành cho các em tàn tật tại Cô Nhi Viện Thánh An – Bùi Chu – Xuân Ngọc – Xuân Trường, khu vực tôi đang công tác và sinh sống!Đặt chân xuống quê hương, bao cảm xúc chợt ùa về trong cái không khí lạnh chớm xuân, có những hạt mưa phùn, tất cả những nóng vội để lo sao có một cái Tết đầy đủ đầy. Riêng biệt tôi, vẫn chưa xuất hiện gì mang lại hành trang ấy, hành trang trở về, ngoài một cái lịch hẹn với các đồng đội trong công tác Tết yêu thương đã có lên lịch từ thời điểm cách đây một tháng.Một tháng giành riêng cho những quyên góp, hỗ trợ, một tháng giành cho những dự định tổ chức triển khai để ao ước sao các em quên đi xuất thân, quên đi mang cảm nhưng đón phần nhiều ngày xuân nắng ấm sắp tràn về. Vậy mà bao nhiêu dự định, từng nào lịch trình được vun sẵn mà vẫn cứ ngắc nghẹn, vẫn tiếp tục xót xa khi tấm thân và sức lực nhỏ bé của các em cấm đoán phép.Đón cô em họ thuộc đi, vẫn cảnh quan ấy, nhưng cung ứng đó là việc phấn khởi của đoàn học viên cấp 3, của những anh chị em em cùng chung tay cho chuyển động ấy, tuy nhiên sao vẫn cứ nghẹn ngào, vẫn cứ ngập hoàn thành mỗi bước đi, hợp lý và phải chăng tôi sợ khi phát hiện những hình hình ảnh ấy, tôi oái oăm khi nghĩ về rằng những em đã chạnh lòng? Đã từng cho đây nhưng sao đôi bàn chân tôi chùn bước, bởi một cái Tết “lạnh” sẽ được sưởi nóng bằng gì đây khi nhận thức của các em có giới hạn và nhiều lúc nó vượt kế bên tầm kiểm soát điều hành mang thương hiệu suy nghĩ?Tôi còn lưu giữ mãi hình hình ảnh của cô bé 10 tuổi nhưng chỉ bởi cô tinh ma 3 tuổi, mãi níu bên trên tay tôi không muốn rời, em lần chần nói, em thiết yếu nhìn, em lặng im chú ý đời, nhìn tín đồ và biểu cảm bởi tiếng ú ớ, em ngần ngừ đòi hỏi, nũng nịu như đám trò nhỏ vẫn làm với tôi. Chưa lúc nào tôi tận mắt chứng kiến những miếng sống ấy, chưa bao giờ tôi san sẻ cuộc sống đời thường đủ đầy của bản thân mình cho hầu hết mảnh đời khác. Để rồi nay đây, khi bắt gặp những trung tâm hồn này, đầy đủ tờ giấy trắng mãi chẳng phẳng phiu, tôi ứ nghẹn, tôi run run.Một cậu bé bỏng khuyết tật 15 tuổi, tôi bón từng thìa cơm cho ăn, đã ghì xiết mang cổ do sợ, hại điều nào đấy mơ hồ thiết yếu tôi cần thiết định hình, cậu nhỏ bé cứ nằng nặc đòi bế và ấp ôm vỗ về, nhìn em khôi ngô cầm cố sao cuộc sống thường ngày lỡ bất công, cướp mất tương lai, cướp mất điều giỏi đẹp nhưng đáng lẽ ra em được hưởng?
*

Xem thêm: Đồng Hồ Gps Chạy Bộ Tích Hợp Gps Tốt Nhất 2021, Đồng Hồ Gps

Ở đây gồm 140 em, bao gồm em khuyết tật cả về thể xác lẫn tinh thần, bao gồm em tròn vẹn một thể xác nhưng suy nghĩ bó nhỏ bé trong hai chữ “trẻ con”, bao hàm em vẫn rất có thể nhận thức cách tân và phát triển như những em khác, vậy mà mẹ đã bỏ em làm việc lại, phụ vương đã từ chối em. Tuy nhiên em vẫn sống, vẫn cười, vẫn đi học. Có lúc nào em đặt cho bạn câu hỏi: “Cha ơi, phụ vương là ai? bà mẹ ơi, bà mẹ ở đâu?”. Có khi nào em chạnh lòng bởi vì mình ko được đầy đủ đầy như những anh em cùng trang lứa khác? Hẳn sẽ có được chứ bạn nhỉ khi những em béo dần lên lưu ý đến của mình, khi các em thừa nhận thức rằng người mẹ mà những em đã gọi ở đây còn là người mẹ của biết bao bạn khác. Mà lại tin và ao ước rằng những em sẽ nóng lòng, bởi người mẹ không xuất hiện em nhưng bà bầu là fan đã chiều chuộng cho em từng miếng nạp năng lượng giấc ngủ, bà bầu đã nuôi dạy em thành người, người mẹ tuy không có khá nhiều thời gian giành riêng cho em bởi người mẹ còn không ít đứa nhỏ như em, cơ mà tình yêu thương mẹ giành riêng cho các em là một tình chủng loại tử như bao tín đồ con khác cơ mà em đáng được hưởng. Chỉ muốn thế thôi để những em được phần làm sao an lòng cơ mà vững bước!Chẳng biết viết gì nữa cả vì chưng bao xúc cảm lại ùa về khi một chiếc “Tết lạnh” nữa đang đến với những em. Chỉ hy vọng nhiều nhiều hơn thế nữa nữa đông đảo tâm hồn hảo tâm, những vòng tay bác ái hãy đến để cảm nhận, hãy đi giúp thấy mình còn may mắn, còn được ưu ái, còn thấy cuộc sống đời thường đáng sống hơn nhiều lần nữa, để ngẫm suy về hồ hết mảnh đời hèn may mắn!Bài viết này, không sở hữu hơi vị trí hướng của một bài bác dự thi, không để nặng về nội dung để nó được chau chuốt, một ít xúc cảm ngày lạnh đầu đông, một chút ít tự quan sát lại mình, chú ý lại hầu hết gì sẽ qua để xem rằng cuộc sống thật xứng đáng sống mặc dù cho có khó khăn! một chút gửi gắm cho phần nhiều tâm hồn đẹp!
*

Blog Việt – Blog Radio trân trọngthông báo và rất mong muốn nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời chúng ta click vào đây để giữ hộ bài dự thi "Cuộc sinh sống vẫn tươi đẹp"